Lời nhắn tới những cây viết trẻ: cứ viết đi, đừng sợ sai!

Không có con đường tắt nào để trở thành cây viết tốt. Chỉ có cách: mạnh dạn viết, sai, rồi lại viết. Bởi chính dòng chữ non nớt, những bài viết đầu tiên bị sửa đỏ chi chít sẽ là hành trang quý giá tôi luyện bạn trở thành cây viết cứng cáp.

Suốt những năm tháng tuổi thơ, mình đã yêu viết một cách lạ kỳ. Lúc đó là yêu viết văn và say mê đặc biệt với văn kể chuyện và miêu tả. Không có Internet, người bạn của mình là những trang báo Thiếu niên tiền phong mà bạn bè truyền tay nhau đọc. Năm 2004, khi học lớp 8, mình bắt đầu viết báo và gửi lên tòa soạn TNTP. Những mẩu chuyện về bạn bè, trường lớp, những “phóng sự” ngây ngô về học đường, thậm chí sáng tác thơ. Nhưng gửi cả năm trời vẫn không được đăng bài nào. Phong bì và tem thư phải xin tiền mẹ, có lúc bị mẹ mắng vì “tốn tiền cho những thứ không đâu”.

Buồn, hụt hẫng lại nhút nhát, nhưng vì lòng cứ băn khoăn mãi “Không biết mình viết dở chỗ nào mà chẳng được đăng?”, mình đã lấy hết dũng khí gọi điện lên tòa soạn. Từ bữa ấy, mình rút kinh nghiệm dần và sau đó có những bài đăng báo đầu tiên. Giờ nghĩ lại, hành động vừa ngây thơ vừa có chút liều lĩnh ấy đã giúp mình học được một điều quan trọng: khi muốn có thành quả, phải chăm chỉ rèn luyện và biết sửa sai.

Đến năm 20 tuổi, mình lại đứng trước một ngã rẽ khác: viết PR. Thời điểm ấy, mạng xã hội chưa phát triển như bây giờ, thông tin về PR/viết PR cũng ít ỏi, không có khóa học bài bản, càng không có cộng đồng để hỏi han. Nhiều khi mình thấy bản thân giống như một người đang dò dẫm đi trong bóng tối. Dù không biết rõ con đường sẽ đi đến đâu, nhưng có một điều chắc chắn: mình thích viết. Chỉ điều đó đã giữ mình gắn bó nghề cũng đã hơn 13 năm. Thế nhưng nghề viết PR cũng đâu có dễ dàng nhỉ?

Những bài PR đầu tiên viết cho agency, mình ngồi hàng giờ vò đầu bứt tai, đầu óc trống rỗng, chữ nghĩa lạc lõng. Những angle khiến mình “ăn hạt bí”. Rồi viết xong bài đều bị sửa tứ tung. Nỗi buồn trong lòng không lớn bằng quyết tâm muốn chứng minh mình có thể viết PR. Mình chọn cách tự ra đề: tự nghĩ angle và luyện viết. Bây giờ đọc lại nhiều đoạn mình vẫn bật cười vì sự non nớt thuở ấy. Nhưng bạn biết không, chính những bài PR vụng về ấy đã là viên gạch đầu tiên cho sự nghiệp của mình. Giờ đây, mình tự tin có thể viết tất cả các dạng bài PR ở đa dạng lĩnh vực và vẫn tiếp tục yêu nghề, làm nghề một cách chuyên nghiệp.

Nếu bây giờ có thể gửi một lời nhắn đến những cây viết trẻ, mình sẽ nói:

Một là, bạn hãy mạnh dạn viết và chấp nhận sự non nớt của bản thân. Đừng sợ dở, đừng sợ sai. Có mấy ai viết tốt ngay ban đầu nhỉ? Mình nghĩ rằng bất kỳ cây viết chuyên nghiệp nào cũng bắt tay viết từ con số 0. Sự non nớt hôm nay là nền móng cho phiên bản chín chắn trong tương lai.

Hai là, tạm gác AI sang một bên. Dùng AI không sai, nhưng nếu bạn dựa dẫm vào nó quá nhiều, não bạn sẽ trở nên thụ động.

Ba là, tiếp tục kiên nhẫn viết mỗi ngày nếu bạn yêu viết và muốn gắn bó với nghề viết. Viết là một hành trình dài. Sẽ có lúc bạn thấy mình lạc lõng, thấy người khác giỏi hơn, thấy AI viết nhanh hơn, thấy công cụ ngày càng hiện đại hơn. Nhưng để làm nghề viết PR, vốn là một dạng content sâu, thì điều cốt lõi nhất vẫn là tư duy và hiểu biết của chính bạn về thị trường, thương hiệu, tạo ra chiều sâu cho bài PR.

Nếu bạn là một cây viết trẻ, hãy bắt đầu ngay từ hôm nay. Cứ viết đi, dù dở, dù sai, bị sửa cả chục lần. Chữ sẽ dẫn bạn đến nơi bạn cần đến. Và một ngày nào đó, khi đọc lại những dòng chữ non nớt từng viết, bạn sẽ mỉm cười và thầm biết ơn chính mình đã kiên nhẫn đi qua tất cả.

Mi Chi